Cavenui

Đã thấy – Đã nếm – Đã chán

  • Lưu trữ

  • Phản hồi gần đây

    chucnguyen81 on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    vtdtfc on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    Nina on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    Cáo on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    sonata on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…

Vì sao ta nhập những thứ trong nước có sẵn?

Posted by cavenui on Tháng Mười Một 16, 2010

Mỗi khi cơ quan thống kê nước nhà công bố số liệu nhập siêu ngày càng lớn, chúng ta thường được đọc những bài báo về chuyện VN nhập khẩu những thứ trời ơi đất hỡi, những thứ mà trong nước có sẵn có nhiều, từ tăm tre đến rau quả, từ vở học sinh đến muối… Người ta hoàn toàn có lý khi bức xúc trước thực trạng như vậy và có quyền đặt câu hỏi tại sao lại có những thương vụ nhập khẩu “kỳ lạ” này.

Mỗi một món hàng nhập khẩu có 1 lời giải thích riêng. Nhưng nói chung, cái gọi là “nhập khẩu những thứ được coi là ở Việt Nam có sẵn” có 2 lời giải thích:

1.Việc nhập khẩu này là phi lý, người ta nhập vì những động cơ không “trong sáng”

2.Việc nhập khẩu là bắt buộc phải làm, không muốn nhập cũng không được.

Người ta nhập khẩu một cách phi lý vì những động cơ không trong sáng trong những trường hợp nào? Theo Cavenui, chỉ có 3 trường hợp:

1.Đơn vị nhập khẩu là doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài, bản thân doanh nghiệp chỉ là 1 mắt xích trong 1 chuỗi toàn cầu, họ sẵn sàng nhập nguyên liệu từ công ty mẹ với giá cao hơn mua nội để chuyển lợi nhuận về cho Cty mẹ (hiện tượng chuyển giá).

2.Đơn vị nhập khẩu là doanh nghiệp ông kễnh có quy mô lớn, ở đó người chủ doanh nghiệp không để mắt được đến mọi hành động của người có quyền quyết định việc nhập hàng, mà quyền lợi cá nhân của người này không đồng nhất với quyền lợi của doanh nghiệp.Về lý thuyết thì Cty tư nhân lớn nơi ông chủ không kiểm soát được hành động của anh trưởng phòng kinh doanh có thể xảy ra hiện tượng này, trên thực tế thì trường hợp này rất hay xảy ra ở những doanh nghiệp đặc biệt mà “ông chủ” rất chi là ảo (không cần phải nói rõ ra nhỉ!)

3.Đơn vị nhập khẩu là đơn vị thương mại kinh doanh hàng tiêu dùng. Hàng tốt và rẻ hay không không quan trọng bằng món hàng đem lại lợi nhuận cao hay thấp. Ví dụ cùng 1 mặt hàng A chất lượng tương đương, nếu mua từ người sản xuất trong nước DN phải trả 1 đồng, nhập khẩu phải trả 1 đồng mốt, đừng nghĩ rằng nhà kinh doanh sẽ mua nội. Vì nếu hàng A made in Việt nam bán được đồng rưỡi, còn hàng A nhập khẩu bán được 2 đồng (khi người tiêu dùng trong nước chuộng hàng ngoại) thì người ta sẵn sàng mua đắt hơn 1 chút để bán đắt hơn nhiều, tức là lợi nhuận cao hơn.

Ngoài 3 trường hợp ấy ra, nếu Cavenui phải nhập khẩu những thứ mà các bác bảo là trong nước có sẵn thì xin các bác hãy tin, thứ mà em phải nhập khẩu với thứ mà các bác nghĩ rằng có thể mua trong nước thực ra không thay thế được cho nhau.

Nếu hàng nội tốt và rẻ hơn hàng ngoại em không dại gì nhập khẩu để thủ tục lằng nhằng, chờ đợi thời gian giao hàng kéo dài (có thể xảy ra rủi ro biến động giá) và đặc biệt là phải chịu rủi ro tỷ giá. Nếu em phải nhập thì có nghĩa là hàng nhập hoặc trong nước không có, hoặc không tốt hoặc đắt hơn nhiều.

Ví dụ nếu Cavenui sản xuất thức ăn gia súc, bên cạnh cám gạo mua trong nước, Cavenui vẫn phải nhập khẩu cám gạo chiết ly (ảnh) là thứ trong nước không có nhiều.

Hay nếu Cavenui sản xuất xút (NaOH), Cavenui bắt buộc phải nhập muối (công nghiệp) từ nước ngoài, muối của bà con diêm dân đủ tiêu chuẩn để sản xuất thực ra cũng có nhưng hiếm, chủ yếu muối của bà con chỉ dùng để làm muối ăn thôi.

Đại loại thế!

6 phản hồi to “Vì sao ta nhập những thứ trong nước có sẵn?”

  1. Phay Van said

    Những phân tích trên đây của bác đã cho em một góc nhìn về những việc có vẻ vô lý như NK than, muối,…

  2. cavenui said

    Vâng, thưa bác.

    Riêng than là 1 câu chuyện dài phức tạp hơn nhiều. Nguyên tắc: tài nguyên khoáng sản trữ lượng hữu hạn như than là thứ không nên khai thác bừa bãi và xuất khẩu bừa bãi.

    Tuy nhiên câu chuyện “ta phải nhập những thứ tưởng là Việt Nam có sẵn nhưng thực ra thì không có sẵn” trong ngành than có thể áp dụng với than mỡ, loại nguyên liệu cần thiết trong ngành luyện kim. Các mỏ ở Quảng Ninh chủ yếu là than đá (antraxit), còn than mỡ ở VN cũng có (như Gang thép Thái Nguyên cũng có 1 mỏ) nhưng trữ lượng rất hạn chế, các bạn như Hòa Phát Năng lượng vẫn phải nhập than mỡ từ Úc để luyện coke.

    Về mấy chuyện kiểu này kính nhờ 2 bác Trần Đức Lương và Hoàng Yến chỉ bảo thêm ạ.

  3. bui cong tu said

    doc bai nay ,ta thay cau hoi vi sao da duoc tra loi / do la nhung nguoi viet nam co lien quan chi vi ham loi ma quen het / hoac vi dot ma bi doanh nghiep co von nuoc ngoai ho lua ,ho mua /

  4. HY said

    Về than cho luyện kim thì bác Cavenui nói đúng đấy ạ, than đá ở Quảng ninh hàm lượng chất bốc thấp không dùng để luyện cốc được, có luyện thì chỉ được cốc than gầy. Gang thép Thái nguyên có mỏ than mỡ ở Phấn Mễ (Làng Cẩm) theo như tôi biết trước đây (lâu ngày ko cập nhật) thì chỉ đủ cung cấp than mỡ cho nhà máy cốc ở Gang thép. Hiện nay cũng có một số nơi nhập than cốc từ Trung Quốc, than cốc nhập này chính là cốc luyện từ than có thể dùng luôn cho luyện kim chứ không còn là than nguyên thủy nên cũng cần phân biệt với than thông thường khi so sánh chuyện nhập khẩu.

    Tôi chỉ hơi ngạc nhiên về việc nhập muối, vì tôi nghĩ là muối ăn thì tiêu chuẩn tạp chất còn khắt khe hơn muối công nghiệp, tại sao muối bà con mình sản xuất dùng làm muối ăn được mà lại ko dùng để sản xuất NaOH được (chắc là sản xuất bằng phương pháp điện phân dung dịch muối ăn). Nếu không vì lý do giá thành cạnh tranh thì tôi cũng hiểu được vì sao.

  5. HY said

    Tôi viết lại câu cuối gõ thiếu: “Nếu không vì lý do giá thành cạnh tranh thì tôi cũng không hiểu được vì sao.”

  6. cavenui said

    Cám ơn bác HY. Em gõ sót mấy chữ, ý em là muối của bà con diêm dân chỉ là NGUYÊN LIỆU ĐỂ SẢN XUẤT MUỐI ĂN thôi chứ không đưa thẳng đến nhà máy hóa chất được. Nghĩa là về yêu cầu chất lượng: muối ăn> muối công nghiệp> muối đen của phần lớn diêm dân phơi nước biển.

    Ở Ninh Thuận có những đồng muối (Quán Thẻ) dùng công nghệ trải bạt thì muối làm ra đủ tiêu chuẩn vào thẳng nhà máy hóa chất luôn, nhưng sản lượng chưa đủ đáp ứng nhu cầu của nền kinh tế.

    Những cơ sở sản xuất muối ăn ở VN chắc là đủ đáp ứng được nhu cầu nên khi cần hạn chế nhập khẩu muối thì ta thường “cấm nhập khẩu muối ăn”, còn sản lượng muối công nghiệp (từ khai thác muối ở biển với công nghệ tốt) chưa đủ đáp ứng nhu cầu nên ngay vào thời điểm có chỉ đạo hạn chế nhập khẩu, muối công nghiệp vẫn được nhập khẩu (có thể danh mục do Bộ này bộ kia quy định). Từ đây có vấn đề về năng lực sản xuất hay quy hoạch sản xuất muối công nghiệp.

    Còn muối ăn bày ngoài chợ có chất lượng thấp lại là chuyện khác ạ.
    http://www.dinhduong.com.vn/story/loi-giai-cho-noi-hoang-mang-truoc-ma-tran-muoi

    Trở lại vấn đề chính, cám gạo hay muối hay nhiều thứ khác, cho dù nhà nhập khẩu không có lỗi thì việc VN có vùng nguyên liệu để có thể sản xuất được nhiều thứ mà không có ngành công nghiệp tận dụng được cơ hội đó làm ra những sản phẩm đạt chất lượng vẫn phải coi là 1 khuyết tật của nền kinh tế.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: