Cavenui

Đã thấy – Đã nếm – Đã chán

  • Thư viện

  • Bình luận mới nhất

    Adt on Lại thêm 1 bài không phải…
    chucnguyen81 on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    vtdtfc on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    Nina on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    Cáo on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…

Hội nghị Liễu Châu 1954

Posted by cavenui trên Tháng Chín 4, 2007

Đợt trước bạn Hải Hà có nhờ tìm kiếm thông tin về hội nghị Genève 1954, Liên Xô và TQ đã có những ảnh hưởng nào đến quyết định của đoàn đàm phán VN, nội bộ Đảng Lao động VN có thống nhất ý kiến không, v.v. Thông tin về hội nghị này trên mạng chắc cũng nhiều, nhưng với các vấn đề chính trị, lịch sử hiện đại, kinh tế vĩ mô…, Cavenui chỉ giới thiệu trên blog những gì đã được công bố trên sách báo xuất bản công khai ở VN. Tự giới hạn tầm mắt như thế rất có thể sẽ (không phải là nhất thiết sẽ) không trông thấy nhiều thứ, và do vậy rất có thể sẽ không thỏa mãn được nhu cầu của bạn Hải Hà.

Nhưng cứ thử xem sao. Tạp chí Xưa & Nay trong 2 số 288 và 289 (tháng 7 và tháng 8/2007) có trích dịch sách “Chu Ân Lai và Hội nghị Genève” của TQ (NXB Lịch sử Đảng TQ, 1/2005), người dịch là Dương Danh Dy. Phần này nói về Hội nghị Liễu Châu mùa hè năm 1954, khi lãnh đạo 2 nước Việt Nam-Trung Hoa, cụ thể là Hồ Chí Minh và Chu Ân Lai, đã tiến hành 8 lần họp trong 3 ngày để điều hòa lập trường của 2 bên tại hội nghị Genève. Tạp chí Xưa & Nay cũng cẩn thận chú thích rằng đây là tài liệu chỉ để tham khảo, vì “có thể còn có những điểm chưa phù hợp với nhận định của giới nghiên cứu VN”.

Cavenui phân vân trước việc tóm tắt lại bài viết dài trên 2 số báo hay gõ lại nguyên văn bài viết. Thời gian để gõ thì có mà thời gian để suy nghĩ, chọn lọc rồi viết bằng lời của mình thì không có. Nên gõ gần như nguyên văn, thỉnh thoảng mỏi tay quá mới đánh dấu “….”.

Hội nghị Liễu Châu 1954

Ngày 30/6, Chu Ân Lai đáp chuyên cơ từ Ấn Độ trở về Quảng Châu, để chuẩn bị cho cuộc gặp mặt Hồ Chí Minh nhằm điều hòa lập trường của 2 nước Trung-Việt tại Genève khi đó đang họp, bởi vì lúc này ý kiến của Phạm Văn Đồng, cầm đầu phái đoàn VN chưa thống nhất với ý kiến của 2 ngoại trưởng Trung-Xô.

Khi chuẩn bị tham gia Hội nghị Genève, 3 phía Trung-Xô-Việt chưa hoàn toàn nhất trí về dự án đàm phán vấn đề VN, rốt cuộc là vạch 1 giới tuyến quân sự Nam-Bắc hay là xác định vùng tập kết quân sự của 2 bên Việt-Pháp. Chu Ân Lai nghiêng về vạch giới tuyến Nam-Bắc, cho rằng vĩ tuyến 16 bắc là thích hợp. Lúc này chiến dịch Điện Biên Phủ còn đang gay go quyết liệt, chưa phân thắng bại, vì vậy các bên có mặt ở Genève còn phải căn cứ vào kết cục của chiến dịch Điện Biên Phủ để xác định phương án đàm phán.

Tại Genève, phương án giới tuyến dần dần rõ thêm. Ngày 7/5, quân đội VN toàn thắng trong chiến dịch Điện Biên Phủ, thái độ của Phạm Văn Đồng nhanh chóng cứng rắn lên, đưa ra ý tưởng to gan, vạch giới tuyến quân sự tại bắc vĩ tuyến 13. Như thế Việt Minh có thể khống chế 2/3 lãnh thổ cả nước. Các cường quốc phương Tây phản đối dữ dội phương án này.

Phạm Văn Đồng phản đối mạnh mẽ việc rút quân đội VN ra khỏi Lào và Campuchia. Thái độ đó đã làm cho Chu Ân Lai, Molotov cảm thấy vô cùng tế nhị, không tiện nói. Dưới sự khuyên can nhiều lần của Chu Ân Lai, Phạm Văn Đồng mới đồng ý rút quân đội VN ra khỏi Lào và Campuchia. Nhưng trên vấn đề vạch giới tuyến Phạm Văn Đồng chỉ đồng ý lùi có giới hạn. Tức là ngày 19/6, khi Hội nghị Genève thông qua quyết nghị về việc trước tiên rút quân đội ra khỏi Lào và Campuchia, sau hội nghị, Phạm Văn Đồng đã biểu thị với đại biểu Trung-Xô là có bảo lưu.

Trước việc giữa đoàn đại biểu Liên Xô và đoàn đại biểu VN xuất hiện bất đồng, 19/6 Chu Ân Lai gửi điện cho Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ và TW Đảng CS Trung Quốc, chỉ ra nếu trong vấn đề Lào và Campuchia có nhượng bộ thì tại VN có thể yêu cầu được nhiều hơn một chút, “tình hình trước mắt là, nếu trong hội đàm quân sự ta đưa ra phương án cụ thể, hợp lý thì có thể tranh thủ nước Pháp nhanh chóng giải quyết vấn đề, đạt được đình chiến. Như vậy có thể thúc đẩy CP mới của Pháp chống lại sự can thiệp của Mỹ, lại vừa có thể kéo dài vấn đề quân đội Âu châu. Điều này có lợi cho cả đông, tây. Vì thế những vấn đề có tính quan trọng như vậy cần phải bàn cho rõ”. Do đó, nhân dịp ngoại trưởng các nước rời Hội nghị Genève, tôi “cần phải sau khi thăm Ấn Độ, trên đường về nước giữa đường cùng đoàn đi Nam Ninh, Quảng Tây, mời mấy vị phụ trách TW Đảng Lao động VN để tôi báo cáo tình hình với họ, thuyết minh trọng điểm phương châm chia vùng”.

20/6, Chu Ân Lai gửi điện cho Đặng Tiểu Bình, chuyển Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ và TW Đảng CS TQ, nói là đã bàn và được sự đồng ý của Molotov và Phạm Văn Đồng, sau khi thăm Ấn Độ trên đường về nước sẽ đến Nam Ninh gặp Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp và La Quí Ba, Vi Quốc Thanh, giới thiệu “tình hình đàm phán và vấn đề chia vùng, mong được nhất trí ý kiến nhằm làm cho đàm phán Genève thu được tiến triển”. Chu Ân Lai dự tính trong ngày sẽ được phê chuẩn.

Lúc này trong nước đã chuẩn bị nơi hội đàm giữa các vị lãnh đạo Trung-Việt tại Nam Ninh. Nhưng khi về tới Quảng Châu, Chu Ân Lai lại tỏ ra thận trọng, cho rằng Nam Ninh cách biên giới Trung-Việt quá gần, lại đông dân, khó bảo mật, nên chuyển xa về phía bắc thì tốt hơn. Vì vậy địa điểm gặp gỡ Trung-Việt phải dời đến Liễu Châu.

Phía VN đồng ý đổi địa điểm hội nghị.
Hồ Chí Minh cử Võ Nguyên Giáp đến TQ trước. TQ cử La Quí Ba, Vi Quốc Thanh, cố vấn chủ yếu ở VN, ngoài ra còn có Giải Phương, nguyên Tham mưu trưởng Chí nguyện quân TQ tại Triều Tiên, vừa đến VN không lâu, trợ giúp người lãnh đạo quân sự VN tiến hành đàm phán quân sự Trung Giã, và Phùng Mục Minh, quan chức Bộ Ngoại giao TQ, đã tham gia đàm phán đình chiến Triều Tiên, cũng theo đoàn về Quảng Tây.

….

(Cavenui lược bỏ đoạn giới thiệu thân thế sự nghiệp 2 vị Giải Phương, Phùng Mục Minh)

Đầu 6/1954, ông (Phùng Mục Minh) và Giải Phương tới VN. Khi hội kiến, Hồ Chí Minh đã biểu thị hoan nghênh. Hồ Chí Minh nói, VN đã đánh nhau nhiều năm, đã học được cách đánh nhưng chưa học được cách đình chiến, cho nên mời các đồng chí đến giúp đỡ. Đối với vấn đề đình chiến mà VN sẽ phải đối mặt, Giải Phương hiểu biết vô cùng sâu sắc, trên đường đi xe lửa tới Liễu Châu, ông nói với Phùng Mục Minh: “Các đ/c VN có chút miễn cưỡng đối với đình chiến”.

Trên đường đi Liễu Châu, Hồ Chí Minh thường ngồi cùng với các cố vấn TQ, dọc đường các địa phương đều chiêu đãi. Võ Nguyên Giáp thường gắp thức ăn cho Hồ Chí Minh, đủ thấy quan hệ thân thiết của họ.

Trước trưa ngày 2/7, Chu Ân Lai đáp máy bay rời Quảng Châu, buổi trưa đến Liễu Châu. Ông không kịp nghỉ ngơi, lập tức đến thăm Hồ Chí Minh vừa đến trước, trao đổi ý kiến bước đầu. ..

Phiên họp thứ nhất của hội nghị bắt đầu lúc 9h sáng ngày 3/7, phía TQ tham dự có Chu Ân Lai, Vi Quốc Thanh, La Quí Ba, Giải Phương, Trần Mạn Viễn (phó chủ tịch UBND Quảng Tây), Kiều Quán Hoa; phía VN là Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Hoàng Văn Hoan. Phùng Mục Minh làm nhiệm vụ ghi chép.

Trước tiên Hồ Chí Minh mời Võ Nguyên Giáp báo cáo tình hình thực chiến trường của cuộc chiến tranh Đông Dương. Võ Nguyên Giáp lấy ra bản đồ tình hình chiến sự Đông Dương, báo cáo về 4 bộ phận: tình hình chung của chiến tranh, so sánh lực lượng địch ta, tình hình VN, tình hình Lào và Campuchia. Võ Nguyên Giáp chỉ ra: sau chiến dịch ĐBP, tình hình rất có lợi. Trước mắt vùng tây bắc VN đã được giải phóng hoàn toàn và đang được củng cố, chiến trường Lào cũng phát sinh thay đổi trọng đại. Tại liên khu V, hơi nằm về phía nam trung bộ VN, lực lượng quân đội VN vốn tương đối yếu, nhưng hiện nay kẻ địch đã rút chạy khỏi nhiều nơi, quân đội VN đã giành được quyền chủ động chiến tranh.

Vì báo cáo của Võ Nguyên Giáp cần phải phiên dịch, nên trình bày cả buổi sáng vẫn chưa xong, buổi chiều còn phải bổ sung. Sau đó đến trưởng đoàn cố vấn TQ Vi Quốc Thanh phát biểu. Vi Quốc Thanh chỉ ra những số liệu nêu trong báo cáo của Võ Nguyên Giáp tương đối mới, có thể thấy quân Pháp đã bổ sung binh lực vì vậy không giảm bớt về tổng số nhưng chất lượng thì thấp. Do quân đội Pháp đang rút gọn lớn ở vùng đồng bằng sông Hồng, bây giờ nếu tấn công vào đó sẽ khó khăn tương đối lớn.

Trong khi Vi Quốc Thanh phát biểu, Chu Ân Lai đã hỏi xen vào: nếu Mỹ không can thiệp, Pháp gia tăng binh lực như cũ, tiếp tục đánh nhau thì phải bao lâu nữa chúng ta mới lấy được toàn Đông Dương? Vi Quốc Thanh cho rằng trong tình hình sửa chữa tốt đường xá, vẫn phải cần 2-3 năm, mà cũng chưa có căn cứ tuyệt đối. Ông nói thêm La Quí Ba cũng đồng ý quan điểm này.

Hồ Chí Minh cũng đồng tình nói, trong điều kiện nói trên, phía VN phải đánh thêm từ 3-5 năm nữa mới có thể giành thắng lợi.

Buổi chiều khi kết thúc hội nghị, Chu Ân Lai đã trình bày tóm tắt cách nhìn về tình hình quốc tế. Ông chỉ ra, vấn đề Đông Dương đã được quốc tế hóa, Mỹ và Liên Xô chưa bị cuốn vào cuộc chiến tranh Đông Dương, nên đều muốn cục bộ hóa vấn đề. Vấn đề Đông Dương cũng ảnh hưởng đến cả Đông Nam Á, ảnh hưởng đến tình hình châu Âu và thế giới. Hội nghị Genève có ảnh hưởng tới nội các Pháp khiến nước Pháp phải thay đổi nội các, có thể thấy có mối liên hệ giữa địa vị của nước Pháp tại châu Âu và mâu thuẫn trong nước. Vấn đề Đông Dương cũng ảnh hưởng tới nước Anh. Nước Anh có liên hệ với 7 địa phương như Pakistan, Ấn Độ, Sri Lanka, Mã Lai, Hồng Kông, Australia và New Zealand. Vấn đề Đông Dương cũng ảnh hưởng tới Mỹ. Nước Mỹ đang đặt ra tuyến phong tỏa trên toàn thế giới mà Đông Dương là 1 khâu quan trọng. Đông Dương trở thành sợi dây xích nối liền 3 châu Á, Phi, Âu.

Chu Ân Lai nói, chúng ta nên tranh thủ hòa bình, mở rộng lực lượng hòa bình. Phải phát triển hòa bình khiến Mỹ không thể tìm được cớ gây chiến. Phải đề phòng Mỹ can thiệp vũ trang vào 3 nước Đông Dương. Ông chỉ ra, vấn đề Triều Tiên phức tạp hóa là do Mỹ tăng viện, mà tăng viện của họ nhanh như vậy là ngoài dự kiến. Nhân lúc Liên Xô không có mặt tại Hội đồng bảo an, LHQ tiến hành can thiệp. Nếu không có tăng viện của Mỹ, phía Triều Tiên đã đuổi Lý Thừa Vãn xuống biển từ lâu. Bây giờ Đông Dương lại là 1 vấn đề như vậy. Những nhà đương cục thường bị cục bộ hạn chế. Gần đây Mỹ-Xô họp hội nghị Washington, Mỹ cũng chuẩn bị 2 con đường, nếu Đông Dương không hòa bình được, Mỹ sẽ tiến hành can thiệp. Từ điểm đó thấy, chúng ta còn chưa có khả năng ngay lập tức được cả Đông Dương.

Chu Ân Lai đề xuất, nếu như tại VN lấy vĩ tuyến 16 làm gi
i tuyến, Lào, Cao Miên trung lập, cô lập Bảo Đại, 2 năm sau do LHQ giám sát bầu cử, Đảng Lao động có khả năng thành công trong bầu cử. Làm tốt công tác, có khả năng giành được cả VN, xu thế này có thể khẳng định. Vị thế hiện nay chỉ có 1 nhiệm vụ, đó là tranh thủ Đông Dương hòa bình, dùng phương thức hòa bình giành được cả VN, tiến hành cạnh tranh hòa bình, khiến tình hình thế giới phát sinh thay đổi có lợi cho chúng ta.

Đến 8h tối, cử hành phiên họp lần thứ 3. Chu Ân Lai đã phát biểu dài về đề tài “Vấn đề chiến tranh và hòa bình”. Tư tưởng trung tâm của bài nói là, phải toàn lực tranh thủ giải quyết hòa bình vấn đề Đông Dương. Nếu không làm được điểm này, cuộc chiến Đông Dương có nguy cơ mở rộng. Nếu như vậy là nguy hiểm, sẽ phải trả giá nặng nề.

Ông chỉ ra, áp dụng mô hình Triều Tiên vào vấn đề VN, vạch ra 1 giới tuyến tạm thời, xem ra phải cắt miền Nam, miền Nam tạm thời không có lợi. Nhưng có thể chờ đợi bầu cử, và có thể giành thắng lợi trong bầu cử. Vấn đề là phải nhìn về lâu dài, nếu Mỹ tiến hành can thiệp thì có khả năng mọi cái đều mất hết. Nếu Mỹ xây căn cứ ở Xiêng Khoảng, Bảo Đại ngả vào lòng Mỹ thì miền Nam VN cũng sẽ chịu ảnh hưởng, thậm chí bị tàn phá. Cho nên phải xem xét vấn đề từ trong thay đổi và phát triển. Dù cho không thay đổi, tiếp tục đánh cũng phải 3 năm. Nếu Mỹ tiến hành can thiệp thì khu đỏ sẽ biến thành trắng. Kinh nghiệm của TQ về mặt này quá nhiều. Hồng quân công nông TQ khi trường chinh đã từng để lại ở khu xô viết Giang Tây mấy ngàn người địa phương, sau này không còn ai.

Nếu như theo phương châm của TW Đảng CS Liên Xô và Đảng CS TQ, tranh thủ Đông Dương hòa bình vạch đường giới tuyến, đối với VN mà nói, đã có thể củng cố được địa phương, vùng giải phóng có 12-13 triệu dân, so với Bắc Triều Tiên còn nhiều hơn, lại có cửa biển, có thể thành 1 cục diện ở Đông Nam Á. Tương lai khi TQ và VN sửa thông đường sắt, cho dù miền nam VN nhất thời chưa thể tuyển cử, chúng ta vẫn có thể ảnh hưởng tới nó. Lào, Campuchia cho dù có lạc hậu 1 chút thì vẫn tốt hơn là biến thành căn cứ của Mỹ.

Lật ngược lại vấn đề mà nói, nếu tình hình Đông Dương bước đầu không thuận lợi, nếu Mỹ can thiệp, trước tiên Đông Dương sẽ bị tàn phá. Có khi 1 địa phương chậm giải phóng, nhưng lại có lợi cho toàn cục, cho nên có khi phải biết chờ đợi một chút. Phải căn cứ vào khả năng mà làm việc. Điểm này phải nói cho rõ. TQ đã có ví dụ như vậy, chúng tôi rút khỏi vùng đã chiếm, như Đại Biệt Sơn, Đông Giang, Quảng Đông… Chúng tôi rút đi cách 1, 2 năm hoặc 4 năm, rồi chúng tôi lại trở lại. Phải nói rõ cho cán bộ, đại bộ phận cán bộ sẽ rút đi, để lại một bộ phận cán bộ, tương lai sẽ tốt. Cũng nên nói rõ với dân chúng, sau này không nên oán trách. Nên nói rõ với các ủy viên trung ương, cán bộ trung cấp và cấp dưới, thuyết minh nếu đánh nhau nữa, về quân sự không thể giành được cả VN, mà lợi ích trước mắt cũng không thể giữ nổi. Còn nếu sử dụng phương thức hòa bình thì có khả năng giành được cả VN, nhưng cũng không phải là nói nhất định giành được, phải xem sự phát triển.

Chiến dịch Điện Biên Phủ chứng minh chúng ta đang có sự thay đổi về chất, mặc dù còn chưa thể nói rằng chúng ta có thể giành được thắng lợi trên toàn VN. Thế nhưng chiến dịch này đã làm quân địch kinh hoàng tỉnh ngộ, thúc đẩy nó hạ quyết tâm can thiệp. Nhưng phương pháp can thiệp của kẻ địch có khó khăn. Kẻ địch sợ TQ bành trướng cho nên không muốn để 1 nước VN giành được thắng lợi quy mô lớn. Vì vậy muốn dựa vào thắng lợi quân sự để giành được toàn VN, xét từ mặt nào cũng đều không có khả năng. Nhưng tồn tại khả năng hòa bình thì giành được toàn VN. Thế nhưng giành được vào lúc nào phải có bước đi. Đường số 9 hiện nay dường như không có vấn đề, chúng ta có thể bảo trì. Cảng Đà Nẵng có thể suy tính để cho nước Pháp 1,2 năm, cũng có thể coi là 1 biện pháp. Vĩ tuyến 16 trở ra bắc là nơi VN hưng quốc, có 13 triệu dân, có thể xây dựng, có cảng biển lại có thể sửa chữa đường sắt, cán bộ cũng có thể ra nước ngoài huấn luyện quân sự, chí ít có thể tăng cường vũ trang đã có, tương lai lưu lại ở vùng du kích làm công tác.

Vấn đề Đông Dương cần tham chiếu tình hình Triều Tiên. Bầu cử ở Triều Tiên cần 2 bên hiệp thương, chế định biện pháp bầu cử. Hiệp thương 2 bên Triều Tiên làm không tốt, VN cũng sẽ không thành, nói chung cần 1-2 năm phát triển tình hình.

Chu Ân Lai chỉ ra thêm, hòa bình có thể làm tăng thêm mâu thuẫn Mỹ-Pháp, thậm chí Mendès-France cũng đã nói, nếu như không thể hòa bình chỉ có quốc tế hóa, nếu như Mendès-France thất bại, Đảng Cộng hòa Nhân dân hoặc Đảng Xã hội lên cầm quyền đều không có lợi đối với vấn đề Đông Dương.

Còn về điều kiện ngừng bắn tại VN, Chu Ân Lai chỉ ra, sau khi lên cầm quyền, Mendès-France tranh lấy Hải Phòng. Trong điều kiện ngừng bắn làm tốt, cuối cùng có thể lấy vĩ tuyến 16 làm giới tuyến. Vạn nhất còn chưa được có thể tính tới việc lấy đường 9 làm giới tuyến. Cảng Đà Nẵng, Thuận Hóa có thể coi là đặc biệt lưu lại cho Pháp 1-2 năm, như thế chúng ta có thể đòi các điều kiện khác.

Điều kiện ngừng bắn ở Đông Dương là: 1/Ngừng bắn đồng thời; 2/vạch vùng; 3/Không đưa quân đội mới và vũ khí đạn dược vào. Như vậy có thể bít chặt Mỹ. Trước khi ngừng bắn, quân đội VN còn cần bao nhiêu vũ khí, chúng tôi có thể vận chuyển trước, sau đó trong nửa năm không vận chuyển vào bất kỳ vũ khí nào. Đề nghị các đ/c làm 1 kế hoạch để tiện vận chuyển. Có thể vận chuyển vào những thứ mà 10 sư đoàn bộ binh cần thiết.

Về vấn đề bầu cử, khi thuyết minh với cán bộ và nhân dân, không nên nói bầu cử rất dễ, vấn đề này phải trải qua đấu tranh lâu dài. Tất nhiên Đông Dương không thể chia ra mà cai trị lâu dài.

Hội nghị ngày hôm ấy tiến hành thành 3 đoạn sáng, chiều, tối. Giữa hè nóng bức, lúc này còn chưa có điều hòa không khí, ngồi ở trong phòng mồ hôi ra như tắm. Do quá nóng bức, Hồ Chí Minh quấn khăn ướt lên đầu để giảm nhiệt, Chu Ân Lai vẫn quần áo chỉnh tề.

(còn nữa)

Advertisements

2 phản hồi to “Hội nghị Liễu Châu 1954”

  1. Bông said

    cam on chi a, tui em cho doc tiep a :*

  2. đ.c.v said

    Cám ơn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: