Cavenui

Đã thấy – Đã nếm – Đã chán

  • Thư viện

  • Bình luận mới nhất

    Adt on Lại thêm 1 bài không phải…
    chucnguyen81 on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    vtdtfc on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    Nina on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…
    Cáo on Vĩnh biệt bà con, Cavenui xuốn…

People’s life under the subsidy economy (4)

Posted by cavenui trên Tháng Chín 29, 2006

Nấu cơm thời bao cấp

Chẳng biết viết gì, đi nhặt ở nơi khác về vậy. Lỡ chủ nhân của nó xóa đi hay giấu blog thì vẫn còn cái mà xem.

Bài này em lấy từ blog của bác myselfvn, tên là Chỉ tại cái nồi cơm điện, nói rất nhiều chiện, nhưng em nổi hứng biên tập cắt hết những đoạn hay nhưng riêng tư, chỉ giữ lại phần nói chuyện thổi cơm thời xưa và cắm cơm thời nay, cho hợp với chủ đề cuộc sống người dân thời bao cấp.

Em không biết bác myselfvn là bác nào, nhưng bác ấy có tên trong friend list của em. Bác nào muốn đọc toàn văn không cắt xén thì vào danh sách friends của em rồi đi tiếp.

 

Chỉ tại cái nồi cơm điện- myselfvn

(trích)

….

Zậy là, trong một phút thăng hoa của tài năng hoà giải, tui bảo T: “Cơm sôi bớt lửa, vợ khôn bớt lời, em ơi”. T sửng sốt: “Cơm sôi bớt lửa là sao, chị?”. Giời, hoá ra cô nàng thuộc thế hệ nồi cơm điện, có biết “nổi lửa lên em” là rì đâu.

Với T, thổi cơm có nghĩa là “rửa gạo” qua, rồi đổ gạo đổ nước vào nồi cơm điện, lấy ngón chân cái ấn cái nút nồi cơm đến tách, rùi bỏ đi hấp tóc vẽ móng nghệ thuật, về thấy nút vàng nhấp nháy là lôi cơm ra chén.  

Còn thổi cơm như tôi ngày nhỏ thì bao nhiêu là gian truân. Lấy gạo vào rá đem vo, mà thường thì gạo cơ man là trấu với sạn. Vo gạo sơ tay quá, gạo chưa hết cám, rất hôi. Vo gạo quá mạnh tay,  cơm sẽ nhạt. Sau khi vo là đãi gạo. Sàng rá qua lại mấy lần dưới nước cho sạn lắng hết xuống đáy rá, rồi, a lê hấp, hất rá gạo lên, khi gạo đáp cánh lại rá thì đã đảo mặt, lũ sạn đáng ghét sẽ hiện ra trên mặt rá gạo, thế là còng lưng mà nhặt. Akay nhất là lũ sạn trắng, toét mắt cũng chả phân biệt được với những hạt gạo gẫy. Vụ đãi gạo này thường phải làm 2, 3 lần mới hết, vì nếu bà nội ăn cơm mà vấp phải một hạt sạn thì nghe nhiếc cả tháng.

Nhưng giai đoạn cam go nhất là thổi cơm. Tiết kiệm cho pàkon phải nghe kể chuyện thổi cơm bằng nồi đất, bếp trấu, bếp củi, bễ than (mà tui buộc phải thực hành thành thạo để ngày giỗ về quê làm cỗ không “bôi gio trát trấu” vào mặt gia đình), cứ đi thẳng luôn đến thời đại dễ thở nhất là bếp dầu nồi gang. Khi nước sôi, thả gạo vào nồi, sơ gạo xem nước cho vừa. Lúc này lửa phải hoành tráng để những chàng nước sôi dũng mãnh phấn khởi thấm nhanh vào các nàng gạo. Nhưng khi cơm bắt đầu sôi lại thì phải bớt lửa, nếu không nước sẽ trào hết ra ngoài, nhẹ thì cơm nhạt, nặng thì bẩn nồi, tắt bếp. Khi nước cạn cũng là lúc gạo sẽ chín bằng hơi là chính, nên vung nồi phải lưu ý đậy thật chặt, mà lửa chỉ liu riu thui. Cơm vừa chín tới thì phải liệu hồn bế nồi ngay ra khỏi bếp, nếu không cơm khê điếc mũi. (Nếu trót dại thì chỉ còn cách nhặt mấy viên than củi cho vào mảnh vải màn hoặc khăn mặt trắng sạch – đừng khăn mặt hoa hay màu mà nhuộm cơm đấy nhé – rồi cho vào nồi cơm hấp qua để tẩy mùi). Làm sao biết được cơm chín hay chưa? Cứ nhìn độ trong của gạo là biết. Nhưng mới học nấu cơm thì phải lấy mấy hạt cơm vào cái đũa cả, rùi miết thử một hạt. Hết nhân cứng là cơm vừa chín.

5 tuổi, mẹ đẻ em bé là tui đã phải học nấu cơm. Vì thức ăn người lớn có thể làm sẵn, nguội thì đun lại, nhưng cơm nấu sẵn sẽ nguội, không ngon. 10 rưỡi sáng thì bắc bếp nấu cơm, cơm nấu xong để phần người ăn sau thì cho vào cặp lồng có nắp, rùi cho vào giữa lớp chăn bông ủ. Cơm canh mang vào viện cho mẹ thì để vào cặp lồng nhiều ngăn, cho vào làn cùng một phích nước sôi. Có hôm nhà không còn ai, anh hàng xóm phải đèo tui vào viện mang cơm cho mẹ. Anh thì vụng về, tui thì bé tí, có hôm đi lạc đường, đến nơi canh đổ hết xuống làn, cơm thì cứng quèo, nguội ngắt, nhưng mẹ vẫn phải cố nuốt để có sữa cho em. Viết đến kỷ niệm này, tôi lại thấy thương mẹ trào nước mắt.

Tối qua ăn cơm xong mẹ bảo tôi bổ dưa ăn tráng miệng. Cắt nốt khoanh dưa hấu, tôi đã thấy mẹ kêu no, cơn lười lên, tôi hỏi: ‘Mẹ ơi thế là đủ rồi nhỉ, con không cắt dưa vàng nữa nhé!”. Nửa giây thôi, mẹ bảo: “Con cứ cắt đi!”. Tôi cắt 2 khoanh dưa vàng, quay sang nhìn bố, mắt không cười miệng không cười nhưng trông mặt cụ hoan hỉ cực. Mẹ liếc bố lúc nào mà đón ý bố nhanh thế nhỉ? Tôi nghĩ bố hoan hỉ không phải vì vụ dưa vàng, mà vì vợ hiểu ý mình nhanh như thế.

Tình cảm bố mẹ tôi cũng đã từng trải qua những giai đoạn khó khăn, nhưng tôi chưa bao giờ thấy bố mẹ cãi nhau đến mất mặn mất nhạt. Đôi khi bố tôi sai lè mà vẫn đỏ mặt tía tai, thì mẹ tôi lại nhẫn nhịn “bớt lời”, hoặc đưa mắt liếc một cái kèm theo nụ cười mủm mỉm: “Anh chỉ được cái cãi cùn, bắt nạt người ta”, thế là bố tôi sẽ lại cao giọng lên: “Nói lại đi, ai bắt nạt ai, hả?!”, nhưng lần naỳ là cao giọng đùa. Chắc lúc ấy bố cũng chợt ớ ra là mình sai, cảm cái sự rộng lượng của mẹ nên chữa ngượng thế thôi! Cũng có khi mẹ tôi “tức nước vỡ bờ”, thì bố tôi lại “xuống nước”. Rồi có lúc tôi “bắt quả tang” bố mẹ ngồi rủ rỉ “tính toán ân oán giang hồ” những chuyện ấm ức trong lòng từ đời nảo đời nào, vừa kể tội nhau vừa cười khúc khích.

Không biết có phải hơn nửa cuộc đời các cụ đã phải gắn bó với phương thức nấu cơm nhiêu khê, cần tỉ mỉ, tinh tế, kiên nhẫn, không có lựa chọn nào khác, nên các cụ mới thấm cái câu “Cơm sôi bớt lửa, vợ khôn bớt lời”, “Chồng giận thì vợ làm lành, cơm sôi to lửa thì thành nồi không”?

Bị “nhồi sọ” mấy câu đó từ nhỏ, giờ vẫn chưa rời gấu váy mẹ, tôi nghĩ mình đang trở nên lạc lõng giữa thời đại “nồi cơm điện” này.

….

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: